Được Tặng Cho Ác Ma, Nhưng Hắn Yêu Tôi Hơn Chồng Cũ (H, 18+) - Chương 2
2/ Hung khí có chiều dài khoảng 18cm… An Tinh nhìn thấy mà hoảng.
Cỡ đó mà đ.â.m vào cô thì khẳng định cô sẽ c.h.ế.t luôn.
Hoắc Phong cầm nó chĩa về phía cô.
“Sao thế? Em thích nó à?”
An Tinh ánh mắt nhìn chằm chằm không rời, kích cỡ đó… rất hợp với cô!
Cô nuốt nước bọt.
Cái này mà để cô dùng thì nhất định rất tuyệt!
“Tôi thích cái dài như vậy… Anh cho tôi được không?”
“Em là biến thái à?”
Hoắc Phong không nhịn được cau mày.
Biểu hiện của cô không như hắn suy đoán chút nào.
Không phải cô nên sợ c.h.ế.t mới đúng sao?
“Em không sợ nó đ.â.m em c.h.ế.t ư?”
“Tôi… tôi chỉ muốn dùng nó một lần, sau đó c.h.ế.t cũng không sao!”
Hoắc Phong: “…”
An Tinh nhìn chằm chằm hung khí trong tay anh, bộ dạng khao khát đến mức nuốt nước bọt ừng ực.
“Làm ơn cho tôi mượn… con d.a.o trong tay anh một lúc!”
Hoắc Phong: “…”
Anh ta thật không hiểu lý do gì An Tinh lại đòi con dao này của anh. Anh ta còn nói dùng nó đ.â.m c.h.ế.t cô đó?
Hoắc Phong thấy nhiều người phát cuồng vì anh ta thì nhiều, nhưng chưa bao giờ anh ta nghĩ có người, lại còn là phụ nữ phát cuồng con d.a.o trong tay anh.
Nghĩ tới đấy Hoắc Phong lại tức, thế ra anh không bằng cả con d.a.o này?
Hoắc Phong tức giận ném vật chiếm mất hào quang của mình đi, vừa hay nó lại găm thẳng dưới chân của Quách Lương, khiến hắn ta bị dọa một trận khiếp vía.
Quách Lương lo sợ bản thân bị tính sổ, xung quanh còn có người của Hoắc Phong canh trừng khiến hắn không thể chạy, hắn lo sợ quỳ trên đất hét lên:
“Không phải cô có chút tài cán, không phải rất thích quyến rũ người khác à? Vậy thì tới chơi với anh ta đi!”
“Đừng có liên lụy tới tôi!”
An Tinh nhìn bộ dạng thảm hại của Quách Lương vô cùng khinh thường, sau đó lại nhìn người đàn ông kì quái vẫn đang nhìn mình chằm chằm kia.
Khi nãy cứ mải nhìn con dao không chú ý thái độ của Hoắc Phong, bây giờ nhìn hắn cô lại giật mình.
Có phải việc cô muốn mượn con d.a.o trong tay anh khiến anh rất giận không?
Cô chỉ bị dính bệnh nghề nghiệp chút thôi, thấy dao tốt mới không nhịn được…
An Tinh là một đầu bếp.
Hắn lúc này đã đứng trước giường, quỳ một chân lên tấm đệm.
“D.a.o tôi vứt rồi, nhưng vẫn có một cái tương tự rất tốt, em có muốn xem không?”
An Tinh ngập ngừng: “Là cái gì…”
Hoắc Phong mỉm cười, bấy giờ hắn mới rút ra cái mọi người đang nghĩ.
An Tinh sắc mặt chạm đáy, cái khổng lồ gì trước mắt cô vậy?
“Yên tâm, cái này đ.â.m không đau!”
Cô ngạc nhiên nhìn hắn.
Không đau thật không?
Trông không giống như lời anh nói. Đây…
“Sẽ rách mất!” An Tinh lẩm bẩm.
Hoắc Phong cảm giác lấy lại hào quang, trực tiếp đè cô xuống. Mảnh áo ngủ mong manh bị hắn xé ra làm ba. Cơ thể cô lộ ra từng mảnh thịt trắng nõn.
“Cái gì rách cơ?”
An Tinh không kịp lấy tay che thân, Hoắc Phong đã giữ chặt tay cô lên đỉnh đầu.
Hoắc Phong nhẹ nhàng hôn vào trán cô, “Tôi tưởng em phải thích nó chứ? Không phải em nói thích mấy cái dài dài à?”
An Tinh lúc này lắc đầu lia lịa, chỉ để phủ nhận cái suy nghĩ của anh.
“Vậy là em thích ngắn? Hay tôi cắt bớt đi nhé?”
